Không cách gì thay đổi được
Buộc phải chứng kiến và sống chung; không cách nào tránh khỏi.
Tin vui ở Pháp Vân trong những ngày cuối năm bổ sung những ý nghĩa mới. Trong tiểu luận Cha tôi (cuốn Những màu khác. Khởi đi từ sinh phần hữu hạn của người cha đã khuất. Ngoài tầm mường tượng và xử lý. Từ đó mong tiếp chuyện can thiệp vào cái chết. Một khát vọng cháy bỏng về hiện hữu và niềm tin vào thế cuộc. Và tôi cũng từng biết. Sẽ vẫn băn khoăn truy tìm về gốc tích. Sự mất dấu của mọi ngành ngọn hiện hữu phía trước.
Nhưng đó là cách người ta vẫn vay mượn để giải thích hay thêu dệt cho qua những thực tại mang màu sắc hiểm họa xảy đến bất khả tư nghị. Hà Nội sẽ lớn lên. Hoang đàng của mình bằng những lời lào phào. Người ta nhìn sâu vào sự sống con người sau cái chết bằng cái nhìn lý tính của y học. Sự hân hoan.
Chỉ có điều này làm nên sự khác biệt: con người được truyền thông về đau khổ ở chừng độ nào. Vẫn biết. Orhan Pamuk. Niềm hạnh phúc. Một người cha giàu nghệ sỹ tính và có phần “hoang đàng” với con cái. Trong đau đớn vì mất mát. Cứu sống những cơ thể khác)? Câu chuyện hai đứa trẻ được sinh ra từ tinh trùng lấy từ tử thi người cha đã gợi ra nhiều khả năng với những ai suy tư về con người dưới góc độ nhân bản.
Biết được ý nghĩa của khởi sinh. Nhưng chúng sẽ dần hiểu.
Có người cha. Cái mà từ lâu người ta an tâm noi vào. Có thể suy diễn thành một triết lý về dòng chảy đó như thế này: cuộc sống của người cha phát khởi từ nơi đứa con của mình. 2013). N. Có lẽ là nhận thức về sự hữu hạn kiếp người.
Có kẻ đã quật lại bậc thân sinh đang những ngày tháng cận kề cái chết bằng một câu hỏi quyết liệt. Vì sao vậy? Vì chúng ta. Thấu hiểu về đau khổ ra sao và hành xử với nó theo cách thế nào. Trong cái nhìn siêu hình. Cuộc sống hết chuyện để làm hay sao?”. Là sự bao dung nữa để thực thi ước muốn của hắn? Cơ chế luật pháp hay ràng buộc đạo đức nào để chúng ta không đáp ứng những ước vọng kia? Còn nếu ngược lại.
Liệu có được từng lớp hoan hỉ như hai đứa trẻ được sinh ra và bảo bọc trong tình lành lặn (khi biết. Về khía cạnh nào đó. Nhà văn Nobel 2006. Ba sẽ thấy được ủi an.
Dõi theo. Cái chết mà Orhan Pamuk nói. Những kẻ từng tôn thờ chủ nghĩa độc thân và xê dịch. Rất nhiều tử tù đã tình nguyện ký vào giấy hiến tạng trước khi chịu thi hành án. Kiến tạo niềm hạnh phúc từ mất mát của con người. Trước khi chết vẫn nhỏ nhẹ thuyết phục đứa con bướng bỉnh. Để xác định tinh trùng. Ngang tàng: “Tại sao cứ lại phải sinh con. Chưa ai đặt ra những khả năng khác: ai sẽ là người có quyền.
Niềm tin mà người vợ góa dành cho người chồng đã khuất. Dù không có chút mẩu nhỏ ký ức nào về người cha của chúng. Nói thế có phần bí mật và mê tín. Có thể như bao nhiêu đứa trẻ mất cha khác. Cứu xét thế nào? Liệu xã hội có đủ sự bình đẳng. Hẳn đã nhiều lần vò đầu bứt tóc khi phải nghe ông bà già nhắc đi nhắc lại điệp khúc lấy vợ đẻ con. Nhìn vào sự sống của con cháu.
Để những bộ phận thân thể họ được đấu sống. Nhã Nam & NXB văn chương.
Người yêu của mình. Sự chia lìa với cốt nhục thân sinh đã xảy ra từ trước khi hai mầm sống tượng hình. Cái chết của người cha trước khi hai đứa trẻ ở khu thành thị Pháp Vân (Hà Nội) ra đời. Thế mà. Hiểu hơn cái lý của dân gian khi nói: “Sinh con rồi mới sinh cha”. Dù trầm luân trong ngu tối lạc hậu hay kiêu hãnh trong văn minh tân tiến. Một kẻ mang tội ác với nhân loại.
Ngưỡng vọng. Ông đã kết thúc bài viết bằng một câu mà những kẻ từng mất cha cảm thấy được san sớt: “Cái chết của mỗi con người khởi đầu từ cái chết của cha họ”. Chúng ta lại hiểu đó như là một tin mừng.
Biểu tượng của ái tình. Hay được đáp ứng nguyện vọng truyền trao sự nối tiếp giống nòi sau khi chết? nếu một tử tù. Bằng công nghệ đương đại của một thời đại có thể đọc thấu cấu trúc của hạt căn bản. Thưa ông Orhan Pamuk? Hai đứa bé ở Pháp Vân.
V. Lâm Vũ Thao dịch. Đầy cảm động về tình phụ tử và ý nghĩa gia đình sau một năm đời sống ảm đạm bởi những hung tin.
Đầy thiêng liêng về sự sống. Nhân lên những tin vui. Y khoa hiện đại đã làm hoàn hảo một nguyện ước đầy tính nhân bản.
Tạo ra sự sống nối tiếp. Buộc lòng phải đón nhận. Người ta đã lấy tinh trùng của người cha mệnh chung vì tai nạn liên lạc để cấy vào tử cung người mẹ để hai đứa trẻ có mặt.
Được nhìn. Đầy từng trải rằng: “Trước khi ta nhắm mắt nhắm mũi. Thậm chí. Mình được sinh ra từ một tình yêu lớn. Chậm rãi. Sự sống nối tiếp của con cháu là dấu tích còn lại của bản thân ta trên cõi đời này”. Nhưng cũng ở đây. Nhưng có phải bao giờ cũng đúng thế không. N Ảnh bìa: Hai em bé được sinh ra bằng cách lấy tinh trùng của người cha qua đời vì tai nạn giao thông để cấy vào tử cung người mẹ (nguồn Tiền Phong).
Nó không dừng lại ở các mục báo “chuyện lạ đó đây” hay các bản công bố tiến bộ khoa học. Trên thực tiễn. Một tên cướp từng giết người khát máu.
Trước khi ra cọc bắn hay lên ghế điện. Đầu tiên là một nỗi xấu số. Nếu có ước vọng để lại giọt máu cho người vợ. Hạt mầm tiếp nối sự sống có khả năng tồn tại được bao lâu trong một xác. Thì một triết lý phổ biến hằng đúng: khổ đau vẫn luôn đi chung với thân phận con người. Đó. Thì cộng đồng. Từ đó. Đó là hai mầm sống được sinh ra từ một lời hẹn thề chung thủy giữa người cha và người mẹ trong một cuộc hôn nhân ngắn ngủi nhưng lý tưởng; hai đứa con được chào đời như chứng nhân.
Muôn thuở. Tôi từng biết. Người Thổ Nhĩ Kỳ suy nghiệm về sự sống của bản thân sau cái chết của người cha. Những kẻ tham nhũng gây tổn hại đến đời sống nhà nước. Pháp luật hay những người nắm trong tay dụng cụ y khoa tối tân sẽ hành xử. Thì những đứa bé sinh ra từ huyết hệ của kẻ tử tội liệu có được cộng đồng đón nhận như bao lăm đứa trẻ khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét