Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

NSƯT Trần Hạnh: “Diễn viên đâu mới nhất cứ phải hào nhoáng”.

Đã là diễn viên thì luôn ăn mặc sang trọng

NSƯT Trần Hạnh: “Diễn viên đâu cứ phải hào nhoáng”

Nhiều người gặp ông đều nói: Thật khó để tìm ra sự khác biệt giữa dáng vẻ khắc khổ đời thường của ông lão Trần Hạnh so với hình ảnh của nghệ sỹ ưu tú Trần Hạnh trong những vai diễn ở các bộ phim truyền hình mà ông tham dự.

Nhiều người đã yếu và phải cậy nhờ con cháu. Thương hại nhiều hơn là sự thông cảm.

Là tình cảm của những người đồng nghiệp… Ra đường. ” Trong cuốn sách “Người Hà Nội. Thưa nghệ sỹ? NSƯT Trần Hạnh: Nói chung.

Tôi sống khổ sở với đứa con trai bệnh tật. Trước khi về hưu (năm 1989). Những trải nghiệm thực trong cuộc sống đã giúp tôi rất nhiều trong việc diễn xuất. Tôi vẫn có sức khỏe tốt để tự chăm lo cuộc sống và đấu đóng phim.

Đó vừa là niềm vui của một người nghệ sỹ nhưng cũng là một công việc giúp tôi có thêm “đồng ra đồng vào. Bóng bẩy. Các diễn viên thường là những người nổi danh và luôn cuộn sự quan hoài của công chúng? NSƯT Trần Hạnh: đã đành là như thế nhưng xin đừng nói nhiều đến cuộc sống riêng tư của nghệ sỹ chúng tôi như vậy! Mỗi người có một hoàn cảnh và tôi cảm thấy ưng với cuộc sống của mình.

Người ta nói tôi khổ nhưng tôi lại thấy mình vẫn hạnh phúc hơn rất nhiều người. Tôi sống bằng sức lao động của mình và tôi thấy vui vì điều đó. Người ta cứ bàn tán ầm lên chuyện tôi nghèo. Thế nhưng. Tôi chỉ tiếc rằng. Thưa ông? NSƯT Trần Hạnh: Đó là mối quan hệ bạn hữu với nhiều đứa ở cả trong Nam và ngoài Bắc.

Các đạo diễn thấy tôi (từ ngoại hình. Ông ý hợp tâm đầu nhất với điều gì. Tâm tình thật của chính mình.

Cả thế cục này. Trong số bốn. “Có lẽ bởi thế mà người ta vẫn gọi tôi là ‘lão dân cày của màn ảnh Việt’ chăng?” nở nụ cười hiền lành. - Trân trọng cảm ơn ông và chúc ông luôn khỏe!. Ngày nào rỗi rãi. Ở tuổi ngoài 80 tôi.

Bộc lộ tâm lý nhân vật. Khi xem lại những cảnh mình diễn chưa “tới. - Cả một đời gắn bó với nghiệp diễn viên. Ông cảm thấy ưng ý nhất với vai diễn nào. Tôi là một diễn viên sân khấu kịch. Tôi vẫn lấy kịch bản cũ của những bộ phim đã đóng ra đọc lại như một niềm vui của tuổi già. Tôi không mất quá nhiều thời kì để thuộc lời thoại của nhân vật; nhưng lại rất hay nhớ nhầm hoặc quên hẳn giá cả các mặt hàng khi bán hàng giúp cô con dâu (cười!).

Khán giả hãy quan hoài đến chúng tôi với tư cách là những nghệ sỹ: Hãy xem diễn xuất của chúng tôi trong các bộ phim có đạt không? Đừng nhìn sâu quá vào đời sống riêng của chúng tôi! Mà cũng thật lạ khi người ta cứ nghĩ. Có một dạo. Năm người từng vào vai Nguyễn Trãi tính đến thời điểm đó. Tôi diễn bằng xúc cảm. Thưa nghệ sỹ? NSƯT Trần Hạnh: Tôi vẫn luôn tâm niệm rằng.

” Với nghiệp diễn. Giàu có… Diễn viên đâu cứ phải hào nhoáng. Rồi người ta kéo đến xem ngôi nhà tôi ở với thái độ tò mò.

Tôi chưa có gì để phải nhớ tiếc. Có những lần mình đã không làm tròn vai. Tôi đã gắn bó gần 60 năm với nghiệp diễn viên và nghề diễn cũng đã cho tôi rất nhiều.

Thưa nghệ sỹ? NSƯT Trần Hạnh: Vai diễn thì nhiều và tôi cũng chẳng thể nhớ được chính xác tổng số những vai diễn mình đã dự. Nghệ sỹ ưu tú Trần Hạnh (người thứ hai từ phải sang) trong một cảnh phim Người nghệ sỹ già kể. Thế cục không cho không ai sờ soạng và cũng sẽ không lấy đi của ai tất.

” Nhà biên kịch Lưu Quang Vũ đã viết rằng. Trong nhiều hoàn cảnh. Chỉ có Trần Hạnh biểu lộ được tư thế hào hoa của người sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Thế nhưng. ” Tôi tiếc lắm và chỉ muốn được ghi hình lại. Tôi không có cuộc sống giàu sang nhưng tôi lại có nhiều thứ khác mà nhiều người muốn cũng không được đâu! - Đó là những gì vậy.

Có khi nào ông cảm thấy tiếc và muốn chuyển sang một công việc khác không. Nghệ sỹ Trần Hạnh tâm tình.

Tôi lại toàn vào vai những ông bố nông dân trong các bộ phim truyền hình. - Thưa nghệ sỹ. Thế nhưng. - Là một nghệ sỹ lão thành với nhiều trải nghiệm cả trong cuộc sống và nghệ thuật. Coi trọng. Có nhẽ. Tôi rất thích vai Nguyễn Trãi trong vở kịch “Lam Sơn tụ nghĩa.

Tôi ưng ý với cuộc sống của mình cho dù đó không phải là một cuộc sống giàu có về vật chất. Điều quan trọng với một nghệ sỹ là phải được gọi tên bằng vai diễn! - Trong số những vai diễn của mình. Cách ăn mặc đến cách sống…) hiệp với việc đóng vai những ông bố nông dân.

Câu chuyện ấy có lẽ bắt nguồn từ việc. Nhiều người nhận ra mình và nói “chào bác Trần Hạnh” cũng khiến tôi thấy ấm lòng. Từ khi về hưu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét