Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

“Bản các ngã” và “nhân quả”.

Theo thầy thuốc tiên đoán thì khả năng sống còn chỉ khoảng 6 tháng

“Bản ngã” và “nhân quả”

Mà đó là bài học để chính bản thân chàng trai. Giờ đứa bé đã 3 tuổi. Nhưng bằng ái tình thương vô bờ bến của một người mẹ. Dẹp mọi lo toan ở chốn tỉnh thành xô bồ. Ấy thế mà ông cụ ung thư phổi tuổi cuối ấy ra đi trong một ngày nắng không gay gắt lắm.

Thấy bài thuốc nào hay chị cũng nấu cho cha uống. Liệu là nghiệp duyên thì thật ra ta cũng không biết được. Ông gọi đúng tên từng đứa con. Tôi cứ nói đùa rằng con đi học trên Sài Gòn ăn còn sang hơn ở nhà mình.

Hàng triệu người hoạ chăng có hai người có cùng dấu vân tay. Tri thức vẫn còn hời hợt nên đâu thể phán xét đúng sai. Họ ra đi trước sự bất lực của thầy thuốc. Con mỏi mệt vô cùng. Đó là “nhân quả”. Dù bao lần sống dở chết dở với những liều hóa trị nhưng chỉ nhìn thấy con là cô có được sức mạnh để vượt qua. Lâu lắm rồi mới có những bữa cơm ngon như vậy. Không biết mình đã nghe bao nhiêu lần nữa.

Nếu đây giống như một bài toán thì dễ thiệt đó. Tôi vẫn đề cao cái “bản ngã”. Và thật bất ngờ mỗi người lại có những cách hiểu rất khác nhau. Muốn đặt một dấu chấm để kết thúc tất thảy. Bít tất đều có “nhân quả”. Nhưng “bản ngã” của tôi thì có thể lên tiếng. Trí “minh”. Ôi. Họ ra đi trong cái đau đớn đến tột độ. Câu chuyện 2: Một cô gái đến tìm một nhà sư. Thấy con người mình trào dâng một lòng rộng lượng.

Tôi cũng muốn thoát khỏi mớ hỗn độn của những dòng nghĩ suy đó. Chị em sinh đôi cùng trứng. Nhà sư đưa anh ta 1 cái tách và bảo anh cầm. Hơn nữa cần phải điều trị sớm thai trứng nếu không sẽ dẫn đến nhiều biến chứng hiểm như mất máu nặng.

Đó là “nhân quả”. Thờ cha kính mẹ nhưng lại có người đối xử với bố mẹ thật tàn tệ? tất thảy đều khó hiểu và khó đi đến được một cái kết thỏa mãn. Đứa lại cho rằng ông nhà sư này có vẻ như gàn dở. Nấu cho cha từng bát canh củ cải. Đó là “nhân quả”. Cũng không có gì mà tự đi. Cô mang thai được 5 tuần thì không hiểu sao bị xuất huyết âm đạo trầm trọng.

Có “nhân” ắt sẽ có “quả”. Nhưng chính cô cảm nhận được một sinh linh vô tội đang vẫy đạp trong bụng mình như muốn nói rằng mẹ hãy cố lên. Ít nhất tôi phải biết được liệu có khi mình trong hoàn cảnh đó thì mình sẽ là cô gái hay chàng trai. Còn “bản ngã” tôi là dễ gục ngã trước khó khăn thì “tôi sẽ làm rơi chiếc cốc”.

Tôi cũng không hiểu mấy về hai câu chuyện này lắm. Có chăng khác ở đây là sự hiện hữu của con người. Chúng ta hãy cứ thử đi tìm “bản ngã” của chính mình. Vậy “bản ngã” là gì và từ đâu mà có? Tôi chẳng phải là một nhà nghiên cứu triết học. Lâu lâu trường tôi mới có được những ngày nghỉ cuối tuần tuyệt trần như vậy.

Đền đáp tình ái thương đó. Một đầm lầy và muốn thoát khỏi đó chỉ có chính chúng ta mới giúp được chúng ta mà thôi. Con người cũng vậy. Câu chuyện như đưa ta vào một đống rối rắm. Đứa thì nghĩ chàng trai đã làm đúng. Hay ngần chút gì hạnh phúc qua những thứ rất bình dị và cũng lắm lúc ta như đi vào ngõ cụt. Liệu chăng đó là sự đúc kết của nghiệp duyên của bao đời? Cứ để cái “bản ngã” của mình “làm việc” vì đó chính là con người thật của mình.

Cứ tưởng lần ấy đã sảy thai nhưng may thay chỉ là dọa sẩy. Không một tí phán xét đúng sai. Ứng xử khác nhau. Cứ theo đáp án. Anh hỏi: -Thưa thầy con muốn buông xuôi vài thứ nhưng con phân vân quá.

Những đứa cháu dễ thương tuần nào cũng đòi về thăm ông nội. Chàng trai chọn cách chuyền cốc trà nóng sang tay khác để rồi được uống một tách trà thật ngon.

Về mặt di truyền gần như là giống 100% nhưng cái nghĩ suy. Thậm chí là từ người chồng của cô mong muốn cô bỏ thai vì thấy cô ngày càng tiều tụy sau những lần mất máu. Lúc ta phải sống thật gấp như một bệnh nhân ung thư chỉ còn 3 tháng để sống.

Bằng sự kỳ diệu của Phật pháp. Đôi lúc ông muốn gục ngã khi ngày ngày lo từng miếng cơm cho đàn con nheo nhóc. Cô gái. Rõ ràng ta không biết “bản ngã” từ đâu mà có. Ai làm giống thì cho là đúng. Không chút lo nghĩ gì. Chị tìm thấy cách uống nước canh củ cải cộng thêm vài vị thuốc của người Nhật có lợi cho sức khỏe của ông nên ngày ngày coi ngó.

Mắm muối rau củ thôi nhưng thích cái hương vị của sum họp.

Và thật bất ngờ. Tôi trở về nhà. Nhẹ nhàng. Cô hỏi: - Thưa thầy. Đứa thì chấm hết cho câu chuyện bằng “Không hiểu gì hết!”. Cô gái đại diện cho ai hay cái gì trong cuộc sống. Tôi thì hiểu “bản ngã” có thể đổi thay được. Chính tôi. Tiếng trẻ mỏ đùa giỡn râm ran cả một góc xóm. Đấy chính là “bản ngã”. HCM Thành viên Quỹ Học bổng học trò Quảng Ngãi.

Chỉ nhớ rằng đã từng đọc những tâm tình cô ấy san sẻ trên báo về quyết tâm dành lấy sự sống cho đứa con trai mình mà đẫm nước mắt. Anh em. Quơ đều có “nhân” và có “quả”. Người nhà. Hãy ráng sống thật tốt. Nhưng lần này tôi lại lắng tai Kinh Chú Đại Bi. Thả mình vào đám mây trôi trên trời. “Bản ngã” họa chăng từ hàng triệu triệu tế bào cấu thành nên một thân hoàn chỉnh hay từ sự miệt mài học tập mà có được? Cứ nghĩ đơn giản vì sao có khi hai anh em.

Cứu rỗi chúng sanh bằng sự kỳ diệu của Phật pháp. Bao lăm tuổi cũng quên mất. Cũng là 3 năm cô vẫn điều trị và theo dõi ung thư. Suốt bao năm nặng nhọc “gà trống nuôi con” kể từ khi bà nhà mất.

Căn dặn những lời sau cuối và ra đi thật thư thái. Đó là những đứa con lớn. Có đôi lúc ta thịnh nộ chỉ vì một vài chuyện không đáng. Cùng một ba má coi sóc. Ông cụ đã sống thêm được 5 năm.

Con mệt mỏi quá. Dâu con ai cũng sống hòa thuận nên ông cũng hưởng được cái vui của tuổi già. Ông ngoại. Một lần nữa cô lại chịu Áp lực giữa việc giữ và bỏ thai.

Cô đã dám ưng được cược tính mạng của mình ký cam kết với bệnh viện sẽ giữ lấy thai và điều trị thai trứng sau khi sinh. Có thể di căn rất nhanh và tỷ lệ tử vong rất cao. Chàng trai. Bát canh chứa đựng trọn niềm yêu của đứa con dâu hiếu hạnh. Một con số khó thể nào tin nổi đối với một bệnh nhân ung thư phổi giai đoạn cuối.

Đứa cháu của mình. Có thể nói là chúng cùng trong một cảnh ngộ. Hai câu chuyện. “Bản ngã” của tôi là không nại khó khăn trước mắt thì tôi “chuyền cốc trà sang tay kia để rồi có tách trà thật thơm ngon để uống”.

Vì tuổi đã cao khó lòng mà chiến đấu nỗi những lần hóa trị nên gia đình đành đắng lòng mà xin cho ông về nhà vui vẻ những ngày tháng còn lại của cuộc thế bên con cháu.

Đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong. Nó chỉ chuyển từ thể này sang trạng thái khác. Không là lời chỉ trích hay răn dạy. Con muốn buông một đôi thứ mà không thể. Cũng ngắm mây. Đứa bé sinh ra hoàn toàn thường ngày. Kết quả siêu thanh cho thấy đứa bé phát triển rất tốt.

Thấy tâm mình thật “tịnh”. Sự phức tạp của con người. Bác sĩ khuyên cô nên bỏ thai vì khó lòng mà giữ được thai. Về nhà cô ấy gần như phải bất động tại chỗ ròng rã suốt 40 ngày để mong cái thai sẽ phát triển cứng cáp hơn. Quả thực.

Con người phức tạp là thế. Chính cô giờ là tấm gương cho những bà mẹ cũng trong tình cảnh như cô năm nào đang điều trị tại khoa Ung thư Bệnh viện Từ Dũ. Sự phức tạp của “bản ngã”. Ngày nay và mai sau. Vắt óc nặn đầu cũng không biết liệu câu chuyện này muốn truyền tải điều gì.

Chúng ta không biết đối diện với bao nhiêu là cảm xúc. Đó là “nhân quả”. Ông biết rõ giờ khắc mình chuẩn bị sắp ra đi.

Cô gái lại chọn cách thả tách trà đi để khỏi bị phỏng. Một trong những loại ung thư ác nhất. Vững chắc sẽ có duyên do mà có nhẽ với khả năng hiểu biết của con người thì nó vẫn là một ẩn số. Làm cô bị phỏng. Tâm tưởng cô đôi lúc đấu tranh tư tưởng giữa bỏ và giữ lại thai. Con cái thời giờ đã trưởng thành hết. Nhưng rồi cứ cố nghĩ suy thì tôi lại cảm nhận như đây là những câu chuyện vô ích.

Lúc này nhà sư từ tốn nói: - Đau rồi tương khắc sẽ buông! Vấn đề là.

Một nam một nữ. Thái độ lại không giống nhau 100%. Cô buông tay làm vỡ cốc. Vẽ ra những hình thù kỳ dị nhưng rồi chính mình cũng như vào ngõ cụt khi mà ý nghĩ này xọ xiên ý nghĩ kia. Dù đã chích morphin với liều cao nhất vẫn chẳng thể nào giảm đau cho bệnh nhân ung thư được.

Hờn giận. Ung thư nguyên tế bào nuôi. Sau đó cô tiếp kiến điều trị ung thư. Tôi ráng tìm ra cho mình một ý nghĩa từ hai câu chuyện này. Nhưng nhà sư vẫn cho chàng trai và cô gái lời khuyên.

Vũ trụ là do từ vụ nổ Big Bang mà hình nên chi. Khó tài nào mà phân biệt được nhưng rồi có xúc tiếp. Đứa con dâu út ngày ngày tìm tài liệu để chữa bệnh cho ông. Mỗi người trước mỗi cảnh ngộ sẽ có những thái độ. Và khi tâm “tịnh”.

Tôi đã từng nghe thầy cô ở Khoa chăm sóc giảm nhẹ Bệnh viên Ung Bướu nói có nhẽ không có cái chết nào đau đớn bằng cái chết ung thư.

Đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc. Có là những người bạn thì cho dù họ có ăn mặc giống nhau đến cỡ nào ta vẫn phân biệt được rất dễ dàng. Thật ra cũng chẳng sơn hào hải vị gì. Kiểu gì ông cũng nói được. Ấy đó. Cái chết chỉ như là một sự đoàn tụ với người vợ mà ông vẫn dành trọn tình ái suốt bao nhiêu năm xa vắng. Bao ký ức buồn đau như được xóa tan. Có vui buồn.

Độ lượng như muốn ôm vào lòng hết thảy quả báo của dương thế. Đó là cái “quả” mà ông đã nhận được khi suốt một cuộc đời với biết bao gian khổ. Cảm giác thấy trước mặt mình một niềm vui khó tả. Nhà sư đưa cho cô gái 1 cốc nước và bảo cô cầm. Trần Hoàng Hiệp ĐH Y Dược TP. Tâm tôi như một màu trong vắt. Lúc trầm lúc bổng. Tại sao cũng hai người sinh ra và lớn lên cùng một nơi. Khi gặp lần đầu tiên.

Tôi không nhớ rõ cô ấy tên gì nữa. Đằng này ta chẳng biết chàng trai đúng hay cô gái đúng. Giáo dục. Chưa để bất cứ đứa nào một lần dở dang việc học. Tôi chợt hiểu chút gì về câu chuyện của nhà sư với chàng trai. Chắc cỡ hơn một trăm lần thì phải.

Rồi những ngày nghỉ cuối tuần. Một tràng trai đến tìm nhà sư. Phật giáo ra đời tại Ấn Độ cách đây hơn 2500 năm nhưng “nhân quả” té ra đời từ lúc khai thiên lập địa.

Đổi thay bằng cách nào ư? Bằng tu tâm dưỡng tính. Nhất nhất đưa ra một khái niệm và tự quy kết nguồn cội bóng gió của nó. Liệu nhà sư. Nước chảy tràn ra cả tay. Chàng trai nóng quá nhưng Anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon. Có người sẽ chột miệng hỏi rằng vậy vụ nổ Big Bang từ đâu mà có.

Cuối tuần thì đầu óc cứ găng lên bởi những bài thi. Ngày thai được 13 tuần 1 ngày. Lúc này nhà sư từ tốn nói: - Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi! Vấn đề là tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm cho nó tốt đẹp nên. Tôi có san sẻ hai câu chuyện này cho mấy người độc giả thử. Chứ trước giờ toàn học nguyên cả tuần. Mỗi chúng ta sinh ra đều có riêng một “bản ngã” nhưng “nhân quả” sẽ chi phối cuộc thế của chúng ta trong quá khứ.

Những chỉ số theo dõi ung thư hạ xuống đến mức khó tin. Và thích nhất là được ăn cơm cháy vì chỉ có ở nhà mới có cơm cháy mà ăn thôi. Lúc ta lặng mình để chiêm nghiệm những gì đã qua. Cô đã òa khóc khi thầy thuốc thông tin rằng đứa bé sinh ra có nguy cơ rất cao bị Down và có một thai trứng đang cùng tồn tại với đứa bé.

Ông cụ cứ mỗi day dứt khi để người vợ thân yêu cô đơn một mình ở thế giới bên kia nên khi đón nhận cái chết gần kề đối với ông không có gì là sợ hãi cả. Vì sao phải đợi tổn thương thật sâu rồi mới buông? Mỗi ngày qua đi. Ta thấy họ như hai giọt nước. Cô ấy đã sụt 6 kg và người xanh mét vì mất máu nhiều. Hai mẹ con mình sẽ vượt qua thôi. Sống chung với hai vợ chồng người con trai út nhưng cuối tuần nào hàng xóm cũng thấy gia đình ông rộn ràng như có tiệc.

Thấy trí tuệ thật “minh”. Hay để tìm một người tương hợp mô để ghép tủy cho một bệnh nhân ung thư máu cũng không phải là điều đơn giản. Cuộc sống là vậy như là một bản hòa tấu của xúc cảm. Sức ép từ bạn bè. Đứa thì cho là cô gái. Một ông cụ 75 tuổi được chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn cuối.

Nhưng chưa bao giờ ông để cho đàn con ông một ngày đói. Tình thực mà nói nghe tiếng Phạn nên cũng đâu có hiểu gì nhưng không hiểu sao tự thấy lòng mình nó nhẹ lắm. Lối tư duy hay mô tả cảm xúc mỗi người đều có một cách riêng. Mỗi con người không ai giống ai. Kiểu gì ổng nói cũng được. Thấy sao những cảm xúc dồn nén được giải tỏa một cách kỳ diệu. Rồi là những suy nghĩ.

Không có gì tự đến. Nhưng có người lại khăng khăng hiếu hạnh. Cảm nhận như nhà sư giống như miệng đời nhân gian. Tôi chỉ là một cậu sinh viên Y khoa 22 tuổi. Ôi.

Ai làm không giống thì người đó chịu sai. Ấy vậy mà nhà sư vẫn không một lời phán xét ai đúng ai sai. Cô gái tự đúc kết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét