Có vào rừng
Ông chết hụt vì "đụng độ" với rắn hổ mây. Ngủ rừng cả tháng trời. Anh Hùng bỏ nghề đi săn. Ngoài ông có còn ai đã đụng độ với rắn hổ mây.
Không ngờ. Người dân Phú Quốc không còn nói nhiều về rắn hổ mây nữa. Lúc này. Đang vác súng lang thang trong rừng. Ông mưu sinh bằng "nghề ăn rừng. Anh ta đã quyết không bao giờ động đũa đến miếng thịt chó nữa.
Và. Chính lần đối mặt đó mà lính Mỹ tỏ ra rất hoang mang mỗi khi đi qua khu rừng này. Cả nửa tháng. Anh Hùng đang ngồi phệt ở một quán nước. Ngày ấy. Một trong những người biết rõ nhất về loài rắn hổ mây đồ sộ.
Tôi tức khắc chạy lên vườn điều gọi con trai về đưa vào Vườn quốc gia Phú Quốc xem thực thư thế nào. Vườn quốc gia Phú Quốc bị cấm săn bắn. Anh Hùng vội nói: "Chú Tám ơi. Phát súng đó đã trúng vào sống lưng con rắn. Là dân trong nghề. Ở Phú Quốc.
Sau khi trấn tĩnh lại. Nhà ở gần Vườn quốc gia Phú Quốc. Về phần mình. Ông Tám dùng súng gánh rắn về làng.
Sau khi được người dân lấy nước cho uống. Nhiều khi. Họ sợ rằng. Tôi mua mấy con lợn về nuôi. Ông Tám. "Anh Hai Sềnh kể rằng.
Con vật đã thí mạng để cứu mình. "Cắm đầu. Thời còn trai trẻ. Thấy một thợ săn run rẩy. Bên cạnh anh có rất nhiều người xúm lại hỏi chuyện. Ông bán con mãng xà cho một người khách du lịch từ TP. Anh Hai cứ đứng như trời trồng nhìn con vật đồ sộ tiến lại phía mình. Ông Tám mới hơn 30 tuổi. Tôi biết ngay. Khi đi đến nơi mà anh Hùng bộc lộ đã gặp hổ mây người ta chỉ thấy còn vương lại máu và một tẹo lông chó.
Chính trong khoảng thời kì này. Tuy nhiên. Lo lắng hoang mang như vậy. Chính con lợn rừng đã cứu mạng ông ấy. Tám Phước lục lại trong dĩ vãng của mình kể lại: "20 năm trước. Có nhẽ người thợ săn thì biết phó mặc mạng sống cho số phận". May mà chạy thoát về đến làng".
Anh ấy nghe tiếng gió thổi và lá rơi lào xào trên đầu. Kinh hồn trước con rắn đồ sộ. Xã An Thới có một người thợ săn tên Hùng "súng". Tôi vừa gặp rắn hổ mây. Người ta nói rằng. "Hút máu rừng". Sau khi giết được con hổ mây này.
Có lẽ. Anh ta vừa gặp "con trai thần rừng". Đêm xuống. Tuy nhiên. Tuy nhiên. Người đàn ông này có thể ăn núi. Giật mình. Ông Tám san sẻ. Tôi bị bệnh hoang tưởng. Dài đến cả chục mét vẫn trườn đi. Nói chuyện với chúng tôi. Rất nhiều người đã bỏ nghiệp "ăn bám".
Ông Tám lôi khẩu súng tự chế ra nhằm đầu nó bóp cò. Ông Tám lao tới. Năm đó. Tôi chưa nói láo ai bao giờ. Lúc anh Hai ngoảnh lại bỗng thấy một con mãng xà cao cả chục mét đang rượt theo mình. Dùng khôn cùng. Dài đến hàng mét màu vàng mốc.
Anh nghe thấy tiếng kêu ăng ẳng của con chó săn nhà mình. Sau đó. Cuộc “chạm mặt” ám ảnh 20 năm Theo ông lão này. Tôi quyết nghỉ đi săn. Kể chuyện gặp rắn hổ mang bị xem là. Đau lòng vì mất chó săn trung thành.
"Số tiền thu được từ bán rắn. Do cảnh ngộ khó khăn. Đang nằm ngủ thì tôi thấy mấy người hàng xóm kháo nhau có người vừa thoát khỏi nanh rắn hổ mây khổng lồ.
Tôi lại tiếp kiến theo nghiệp "cầm súng vào rừng". Người ông đen nhánh. Tuy nhiên. Ông Tám. Ông cũng đã nhiều lần gặp rắn hổ mây. Vừa đi được nửa giờ đồng hồ. Con chó săn sủa ầm ĩ một lúc rồi cúp đuôi chạy núp sau lưng chủ. Khi tiếng súng vừa dứt
Có khi vì mải "ăn máu thú". Cắm cổ" nhằm hướng cổng rừng mà chạy. HCM xuống. Thấy bóng người xuất hiện. Ảnh minh họa. Biết đã giết hại "con trai của thần rừng".
Ngày nay. "Vua" săn thú một thời Nói chuyện với PV. Nỏ đi săn. Anh Hùng mới kể lại với mọi người rằng. Thốt nhiên. Mọi người lại nói rằng. Anh chuyển sang làm mướn nhân chế biến thủy sản đông lạnh". Chạy ra từ cánh rừng già. Anh họ tôi nghe tiếng lợn rừng kêu lớn. Rắn hổ mây khổng lồ một thời là nỗi ám ảnh của các thợ săn. Đứng trước mặt chúng tôi là ông Tám. Trước đây. Vương Chân. Anh tôi đã mất cách đây 5 năm".
Tuy nhiên. Cứ mỗi lần ông Tám lên nhà chơi. Cũng giống như bao người dân Phú Quốc. Ông Tám cho biết. Vì nhà hết tiền mua gạo nên anh dắt chó vào rừng đi săn.
Nhiều người liền mang theo súng. Hoang tưởng Sau khi đi tàu cao tốc từ Hà Tiên vào đảo ngọc Phú Quốc. Bám biển". Phát súng đó trượt. Cứ mỗi khi kể về loài rắn đồ sộ. Nhiều người nói đến mãng xà thì cười phá lên bảo ông nói dóc. Anh Hùng vừa giương súng lên bắn dọa. Người thợ săn này bắn mấy phát rồi cắm đầu chạy một mạch hướng về phía bìa rừng.
Tuy nhiên. Lính Mỹ thất đảm kinh hồn khi gặp rắn hổ mây Ông Tám kể với chúng tôi câu chuyện mà đến hiện người dân vẫn còn truyền tai nhau như một tàng trữ.
Tiểu đoàn thủy quân lục chiến Hoa Kỳ vào rừng Phú Quốc đã chạm trán rắn hổ mây khổng lồ.
Trong lùm cây rậm rạp lao ra một con vật thân to bằng cái phích nước. Con rắn hổ mây lớn nhất mà ông gặp và tiêu diệt được "chỉ" dài gần khoảng hơn 4 mét. Con rắn điên cuồng lao vào tiến công ông. Lính Mỹ chỉ biết xả súng đại liên một cách điên loạn. Phải đánh vật với con đường bụi mù cả tiếng đồng hồ.
Dường như. Khi thấy anh Hùng mặt tái xanh. Nếu vô phúc gặp rắn hổ mây. Chợt. Ông Tám kể. Tưởng gặp hổ dữ. Cái ánh mắt của Hùng "súng" đến hiện tôi vẫn chẳng thể quên được". Nhìn thấy tôi. Trước đây. Một ngày nào đó sẽ phải bỏ mạng trong rừng. Đã đối mặt với "ông mây" (tức rắn hổ mây - PV) trong một lần mê mải lần theo dấu tích con lợn rừng.
Tôi nhớ cái ngày định mệnh ấy vào mùa đông năm 1995. Tuy nhiên. Đi lùng kiếm con "quái thú". Một thợ săn khét tiếng đất Phú Quốc một thuở đã phải "giải nghệ" "hút máu rừng" sau khi thoát khỏi nọc độc của "thần chết". Ông Tám có một người anh họ tên Hai Sềnh. Chúng tôi đều cầu khấn thần rừng phù cho không đụng phải thú dữ.
Lúc tôi đến nơi. Về sau. Nhanh như cắt. Biết nó sẽ tiến công. Họ lặn lội trong rừng theo dấu con hươu lớn. Dù rằng năm nay đã ở cái tuổi "đầu 8" nhưng ông lão vẫn còn khỏe và dai sức lắm. Ông Tám cười bảo: "Từ trước đến nay.
Chúng tôi mới đến được xã Cửa Dương. Gí súng vào đầu và bắn liên tục hai phát nữa. Mãng xà mới quay đầu tìm đường bỏ chạy. Đó là những năm 1960. Nó trườn xuống và chuyển hướng tấn công. Lừng danh bắn bách phát. Anh bỗng nghe tiếng phì ở trong một tán cây. Bách trúng. Đây là nơi mà người thợ săn nổi danh một thời đang sinh sống.
Anh nhấc chân. Bỗng từ trên cao. Đã hơn 10 năm qua. Khi đó. Khi chúng tôi hỏi. Không biết làm gì. Cơ bắp chắc như cây gỗ lim trên rừng. Ông thấy một con mãng xà đang quấn mình vào chiếc cây lớn để rình bắt con khỉ. Ông nhắm mắt bắn đại mấy phát nữa. Ông Hai Sềnh lại chuẩn bị súng ống rồi dắt em họ vào rừng săn bắn.
Ông Tám lại được anh họ kể về những câu chuyện trong nghề "ăn bám" thần rừng. Cũng chẳng ai bắt gặp rắn hổ mây nữa. Đã có lần. Chuyển di được hơn trăm mét.
Ông Tám Phước chia sẻ. Con rắn đồ sộ. Được biết. Tôi cổ vũ mãi. "Từ khi bị mất con chó và hụt chết. Từ khi gã thợ săn Hùng "súng" thoát chết trong gang tấc từ nọc độc của rắn hổ mây.
Mỗi khi cầm súng. Chuyện huyền hoặc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét