Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Cho anh phương pháp vững vàng nơi đầu sóng.

Chị Thu không kể chi tiết lá thư giải đáp cho ý trung nhân ngày ấy

Cho anh vững vàng nơi đầu sóng

Đưa tay bế. Ba tuần sau đám cưới. Anh Nam gửi về cho vợ khi là cá kìm khô.

Nhưng cứ nghĩ đến sự hy sinh âm thầm của các anh. Nam chủ động làm quen: "Em ở làng nào sao anh không biết?". Chiều cuối tuần. Nhận lời ước hẹn. Anh đành đổi cách xưng hô “cậu với tớ” để làm quen với con gái. Nói về lá thư viết cho chồng đêm ấy. Sau 3 năm yêu nhau bằng thư. 38 tuổi. Em khóc. Chị giãi tỏ với tất tật niềm tây của vợ lính: “Mỗi lần nhớ anh.

1994. Thậm chí 14 tháng mới vào lục địa 1 lần. Kỷ niệm ấy tôi không bao giờ quên được" - chị Thu kể. Hai con chạy ra đón bố. Phải “bóc lịch” chờ chồng khắc khoải. Đến bữa ăn không cho bố ngồi cùng mâm. Công cụ thông tin duy nhất lúc đó nối với đất liền là thư viết tay chứ chưa có điện thoại di động như bây chừ.

Huyện Hoằng Hóa (Thanh Hóa) thăm cha mẹ và ngẫu nhiên gặp cô sinh viên khoa Ngoại ngữ Trường Đại học Hồng Đức ở nhà một người bạn. 30 ngày phép ngắn ngủi qua mau. Thu gục đầu vào vai Nam. Sau 5 tháng huấn luyện sẵn sàng đấu tranh. Anh có được may mắn tới nhà em chơi không?”. Nắng lửa quanh năm. Lương Thị Thu”. Thiếu tá Nam trong một lần sinh nhật con gái.

Vũng Tàu được kể lại chân thành qua lời của người vợ lính. 10. Ngày tàu rời bến. Lá thư đề lúc 23h đêm 1. Cuối thư chị viết “Nhớ anh nhiều. Em lại nạm vượt qua bao khó khăn trở ngại. Mùa đông 1997 họ làm đám cưới. Tình ái gia đình hòa quện tình sơn hà Chị Thu nước mắt lưng tròng kể về những ngày anh Nam ở Nhà giàn DK1: “Anh Nam đi 14 tháng mới vào lục địa.

Nghe tiếng còi tàu hú nơi cầu cảng. Khi hiểu nhiệm vụ của anh. Vốn là người sâu sắc và lãng mạn.

Có nhẽ sự thiệt thòi của mình chẳng nhằm nhò gì với sự lặng thầm hy sinh của các đội viên Trường Sa và DK1” - chị Thu san sớt. Khi về con gái đã tròn 6 tháng tuổi. Tôi không sao ngủ được. Tôi hỏi "bố đi biển dài ngày. “Chúng em cưới nhau 16 năm. Nhưng sao bố cứ đi biển biền biệt vậy. Lúc này ở ngoài biển không biết chồng tôi có coi được chương trình này không? Biển là căn nhà thứ hai của anh.

Con trai Lê Nam Anh chuẩn bị gọi điện cho bố Nam ngoài nhà giàn. “Nếu lấy mình thì cô ấy phải chờ và nuôi con một mình vò võ”. Con chị mở cổng.

Trong tiếng nhạc rộn ràng Nam - Thu rạng ngời hạnh phúc. Thằng em xách ba lô. Có đoạn: “Sau khi xem chương trình truyền hình trực tiếp “Chung tay thắp sáng Nhà giàn DK1”. Tháng 10. 12. Đội viên các nhà giàn DK1 khôn cùng khó khăn gian khổ. 2009. Bên cánh đồng lúa nồng mùi rơm rạ. Tên tôi là Thu. Vợ của thiếu tá Lê Xuân Nam đang công tác tại Nhà giàn DK1.

Khi đi em mang bầu. 1994. Lá thư ấy sau gần 3 tháng đến tay Thu. Còn con thì không”. Phần vì nhiệm vụ quân sự. Đãi người lính bằng ly nước trà xanh

Cho anh vững vàng nơi đầu sóng

Anh Nam đi biền biệt cả năm.

Con nhớ bố không?". Chị Thu đứng ở nể yên. Anh đi biển cả năm. Nam chỉ nói một lời: “Anh yêu em dù đất trời ngả nghiêng. Cháu đầu học lớp 9 rồi vậy mà thời gian vợ chồng gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lúc ấy em chỉ muốn khóc rồi cấp bế con về nhà mà thao thức cả đêm”.

7. Mùa bão tố tràn về”. Chị Thu đưa ra hai lá thư. Thanh niên bầu bạn làng trên xóm dưới đến chúc mừng. Em thích lấy chồng quân nhân”. Dẫu họ đã ngầm hiểu trái tim họ đã thuộc về nhau. Nam gửi người vợ cho “ông bà già” “canh” hộ rồi vào Vũng Tàu đi nhà giàn.

Cô dâu phông trong tà áo dài cúi đầu chào hai họ. Các bạn đều có bố sáng chở đi học. Những năm 1995 - 2000. 2012. Lần thứ hai chia xa giữa người đi đứa ở. Nhưng riết rồi quen. Chị Thu san sớt: “Em chẳng hiểu công việc của chồng.

Nam về Tiểu đoàn DK1 nhận nhiệm vụ (lúc đó Tiểu đoàn DK1 trực thuộc Lữ đoàn 171). Dù rằng phải chờ đợi. Coi như chúng ta giữ trong nhau một kỷ niệm đẹp. Anh Nam bảo đó là “quà của biển”. Một lá viết cho chồng. 1995. Nhưng không thiệt thòi và thầm lặng hy sinh như các anh.

Biển xa sóng gió biết bao giờ trở lại đất liền. Con gái cứ thấy bố là sợ. Lính nhà giàn quanh năm sóng nước trùng khơi.

Lúc Hà lên hai tuổi. TP. Mỗi lần có tàu về đất liền. Em và các con.

Chai mắm hoặc gói ruốc khô. Em lại mang những bài báo viết về nhà giàn ra đọc. Mãi đến khi em xem chương trình “Chung tay thắp sáng Nhà giàn DK1” em mới nhận ra sự hy sinh lặng thầm của các chiến sĩ. Em càng thêm yêu anh. Không phải vì anh ấy bỏ em mà vì thương và khâm phục những người lính nhà giàn. Sau 3 năm đèn sách. Năm nào cũng vậy”. Thời gian như mũi tên bắn đi. Gió rát bốn mùa.

Ngày nào em cũng chỉ tấm ảnh của anh ấy để bố con "gặp nhau". Còn chàng sĩ quan cũng “ngẩn ngơ” trước cô “kỹ sư tâm hồn” không “thanh về sắc” nhưng có duyên thắm thiết. Vợ chồng thiếu tá Lê Xuân Nam. Người lính “không điển trai nhưng to cao mạnh mẽ” đã đọng lại trong tim cô sinh viên có tâm hồn lãng mạn. Giàu xúc cảm và thích làm thơ. Em càng thương các chiến sĩ nhà giàn.

Phía cuối trong con hẻm 1000 ở đường 30/4 sâu tun hút là nơi “tổ ấm” của người lính nhà giàn. Em đã viết thư giải đáp anh Nam rằng. Dưới ánh trăng tháng 9 mùa thu. Yêu công việc của anh. Ở quê nhà chân lấm tay bùn. Chiều đón về. Phường 11. Để lại bao niềm thương nỗi nhớ vơi đầy. Nhất là lúc mẹ ốm con đau.

Hẹn ngày gặp lại. Phần gặp nhau ít ngày lại phải chia xa. Rau xanh nhường nhau từng nắm. Đến hỏi thăm sức khỏe cha mẹ họ hàng. Hỏi về quà cho vợ ngày 20. Nam đạp xe đến Hoằng Lưu tìm cô sinh viên “hút hồn” anh từ ba ngày trước

Cho anh vững vàng nơi đầu sóng

Thu Hà - con gái lớn của chị Thu - nói luôn: “Nhớ lắm. Con chưa quen hơi bố đã đi rồi”. Đời sống của cán bộ. Hễ nhìn thấy chú quân nhân mặc binh phục màu trắng Hà lại nói: “Bố Nam.

Có khi là 14 tháng mới được vào lục địa. Nam “tán”: “Em ở xóm nào. 2009. Ngày Nam giã biệt quê hương trở lại đơn vị cũng là ngày hấp thụ lời yêu anh.

Chàng sĩ quan “mới bóc tem” quân hàm thiếu úy về xã Hoằng Thái. Anh nói trong điện thoại: “Ngoài biển xa không có hoa. Em mãi là hậu phương lớn của anh.

Hai tiếng bố con làm anh ngượng nghịu. Lần đầu tiên chàng sĩ quan lục quân 2 bước chân xuống tàu đi biển. Một lá viết cảm ơn Đài Truyền hình Bà Rịa - Vũng Tàu đã cho mẹ con chị hiểu công việc của anh Nam phê chuẩn chương trình “Chung tay thắp sáng Nhà giàn DK1” được truyền hình trực tiếp ngày 1.

Khi bế con ra ngoài đường. Còn Thu ở quê nhà son sắc đợi. Còn Nam cứ gãi đầu gãi tai. Nước ngọt chia từng ca. Hãy đợi anh về”. Mỗi khi nghe tin chồng đi nhà giàn về.

Lá thư viết cho chồng đề ngày 18. Chú rể trong quân phục hải quân nhấp nhánh ngôi sao. Anh nhớ cô sinh viên cùng lời hẹn ước.

Nghĩ vậy Nam viết thư gửi về: “Em hãy quên anh đi. Hiện tại thiếu tá Nam đang làm nhiệm vụ tại Nhà giàn DK1/21. Bố Nam kìa". Thu trả lời “Gái quê không thanh sắc nhưng mặn mà.

Thiệt thòi nhưng hạnh phúc Chuyện tình lãng mạn của thiếu tá Lê Xuân Nam - Chỉ huy trưởng Nhà giàn DK1/9 và cô giáo Lương Thị Thu - càn tiếng Anh Trường Trung học cơ sở Phước Thắng. Ở cuối thư chị Thu viết: “Xa anh bao tháng trời/ Anh công tác ngoài khơi/ Em ở nhà dạy học/ Nỗi nhớ không thành lời”.

Đó cũng là niềm tự hào. Tôi không tả hết được nỗi buồn khi trong nhà thiếu vắng người cột trụ. Mong sao cho cuốn lịch bóc nhanh”… Trong lá thứ thứ hai viết cho chồng. Song những gì chị nói tôi hiểu chị đã dành ái tình tuốt luốt cho anh Nam. Ba ngày sau. Thu xẻn lẻn: “Em bên xã Hoằng Lưu. Quên sao được những ngày tháng dài bóc lịch. Hiện giờ tôi mới hiểu nhiệm vụ của chồng tôi.

Hết hỏi gia đình làm được mấy sào lạc. Nếu có con. "Khi bố về đến cổng.

Chẳng nói nên lời. Giữa đám bạn Thu nhanh miệng. Ngõ rộng lúc nào cũng hiếu khách”. Là động lực giúp em làm hậu phương chắc chắn để anh yên tâm công tác nơi đầu sóng ngọn gió”. Con gái khóc thét. Chỉ gửi tin nhắn chúc hạ vợ. 7. Nỗi lòng của người vợ xa chồng cứ xôn xao. Cả đêm ba mẹ con không ngủ thao thức đợi chờ. Anh đi lính quên hết gái làng rồi”. Một năm chỉ gặp nhau vẻn vẹn 15 ngày phép.

Căn nhà thiếu vắng người rường cột luôn trống vắng. Cũng có khi là con ốc biển xin của ngư gia đánh bắt xa bờ. Nhà nghèo. Năm nay thu hoạch lúa nhiều không.

Cầm tay Thu. Tháng 9. Mẹ ơi. Quá xa xôi kiên cường và gian khổ. "Con thích làm bộ đội giống bố" Tìm trong chồng thư cũ. Còn con trai Lê Nam Anh thì mong ước: “Con thích đi làm công an hoặc làm bộ đội giống bố”. "Lúc ấy chắc chị buồn nhiều?" - tôi hỏi.

Tháng 4. Thế mà trước người lính cô chẳng biết nói gì. “Khi nhận được thư anh ấy. Nam ở ngoài khơi kiên cường bám biển.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét