Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Tôi thành người lạ hay hay với con vì osin.

Do con gần vú nhiều hơn nên cũng là lẽ thường… Mẹ không nghĩ con lại xem osin là mẹ

Tôi thành người lạ với con vì osin

Cũng từ ngày đó. Mẹ hay tranh thủ lúc khỏe qua bế bồng. Ngôn ngữ trên đầu môi của con là “ Vú ơi.

Thế mà con cũng không ngừng vòi. Đến khi lấy chồng và quyết định sinh con là một thử thách lớn lao với mẹ. Thường mệt mỏi. Con vào lớp một. Trên điện thoại.

Mẹ đừng nghe bên cạnh mà sao thấy như xát muối trong lòng. Sinh con xong sức khỏe của mẹ tệ hơn. Từ trẻ mẹ đã không phải làm động móng tay vì tim mẹ vốn không khỏe mạnh như người thường.

Suốt ngày lẩn quẩn bên giúp việc. Xin nghỉ một tuần về quê. Hứa hẹn đủ điều và bảo có mẹ bên cạnh. Và với mẹ lại như một người xa lạ. Mẹ cũng không được mọi người tin có thể tự săn sóc con cái.

Con khóc gọi vú. Dặn đi dặn lại vú mau về với con. Con chỉ muốn đi cùng vú thôi… Mẹ đã quỵ khóc tức tưởi như đứa trẻ. Dù mẹ đứng kế bên con. Trời chưa sáng. Dụ dỗ và nói chuyện với con. Những tháng đầu con còn bé chưa biết gì. Khi vô tình vấp ngã. Bộ đồng phục. Từ ngày mang bầu. Tự tay mẹ sắm cho con chiếc cặp táp.

Thế nên hết người này đến người khác ra sức tìm cho mẹ một vú nuôi đánh tin để giao con. Con đưa mắt tìm và gọi vú; khi đói.

Nài. Bảo không thích mẹ đi cùng. Đêm trước ngày con đến trường. Mẹ đau lòng không chỉ vì con không cần mẹ bên cạnh.

Níu ống quần mẹ và hét lên “mẹ giấu vú ở đâu. Mẹ đã nóng vội đến chẳng thể ngủ được. Từ khi con biết bi bô. Nằng nặc đòi gọi điện cho vú. Con nhớ vú lắm. Bà ngoại sợ mẹ ốm yếu. Con và vú ở phòng riêng. Để được tận mắt nhìn thấy ngày đầu con đi học… thế mà con bám chặt vào chân vú. Những lúc đó mẹ buồn. Con mừng đến cuống cuồng.

Đã không thể coi sóc con một cách bình thường như những người mẹ khác chỉ vì sức khỏe của mình mặc dầu mẹ đã luôn cụ gần gụi con mọi khi có thể… Mẹ phải làm thế nào để con hiểu mẹ thương tình con vô biên như con đã thương tình người vú nuôi đó? Mẹ phải làm thế nào nữa để con nhận ra mẹ mới chính là mẹ của con? tâm tư của một bạn đọc xin được giấu tên Theo Khám phá.

Một buổi sáng con dậy không thấy vú đâu. Ảnh hưởng đến sức khỏe. Tơ màng đầu óc. Không lo cho con được nên đã tìm sẵn một người vú để trông nom con không ngờ có một ngày. Khi ba mẹ chạy ào vào phòng. Con đã hét toáng lên làm cả nhà hốt hoảng tưởng con có chuyện chẳng lành. Chỉ cần vận động hơi nặng một tí là khó thở như hụt hơi nên ít khi có thể bồng bế con được.

Mẹ đã thức dậy chuẩn bị chỉn chu để được đưa con đến lớp. Khi nghe tiếng vú. Và với mẹ lại như một người xa lạ.

Nhưng đành nhủ thầm. Mẹ sợ sức khỏe của mình không tốt. Con xem osin là mẹ và không còn cần người mẹ ruột này nữa.

Ủi cho con chiếc khăn quàng đỏ. Mẹ ra sức dụ dỗ. Mẹ cũng thật yên tâm vì thấy con được chăm lo tử tế lại được vú thương xót rất đỗi như con ruột của mình. Vú à ” bất kể khi nào. Mẹ không nghĩ con lại xem osin là mẹ. Con dần xa rời mẹ.

Cả ngày quanh quẩn bên vú nhưng hễ mẹ bế là con cũng vui vẻ cười tít mắt. Thức dậy. Càng lúc con càng lớn nhanh còn mẹ thì không thể bế con nhiều nữa do sức không cho phép. (Ảnh minh họa) Có lần vú nuôi có việc. Không xem mẹ là mẹ mà vì bản thân mình vô bổ.

Con không ngừng khóc. Sinh ra trong gia đình khá giả. Đau xót lắm. Mau trả vú lại cho con! ”. Con gọi vú.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét